Những mảnh đời xa xứ trên sông

.

 

Ngôi làng kì lạ này chỉ là 3 con thuyền lớn được xây dựng bởi nhiều mảnh gỗ, miếng tôn. Những con thuyền chằng chịt chắp vá như số phận của chính những con người sinh sống nơi đây: bấp bênh vô định với tương lai mờ mịt, không có nơi để neo đậu vững vàng.

Nằm tại một góc nhỏ dưới chân cầu Long Biên lịch sử và tràn ngập ánh đèn, ngôi làng này tồn tại trái ngược hoàn toàn với ánh sáng chói chang của trung tâm thành phố. Nó tối tăm, lững lờ trên dòng nước tù đọng nhận mọi rác thải của thành phố đổ về.

Ngôi làng không có tên, không được công nhận trên bất cứ văn bản nào. Sự tồn tại của những con người nơi đây là sự di chuyển không ngừng nghỉ. Họ trở về nơi được gọi là “nhà” sau một ngày lao động vất vả và mệt nhọc.

Nếu đến thăm ngôi làng kì lạ vào ban ngày, chúng ta sẽ nghĩ đây là nơi bị lãng quên với những bụi cây rậm rạp, với rác thải hoang tàn, thi thoảng chỉ văng vẳng vài tiếng khóc hay tiếng chơi đùa của mấy đứa trẻ. Nhưng đêm xuống, ngôi làng như sống dậy với âm thanh cười nói của những con người xa xứ, trở về chốn bình yên, nơi trú ngụ của họ giữa Thủ đô.

Trên mỗi con thuyền chưa rất nhiều người, tách ra thành từng gia đình nhỏ. Mỗi con thuyền có hai tầng. Chật chội, tối tăm và nóng nực là những từ ngữ thường trực để diễn tả chốn này.

Sau một ngày lao động mệt mỏi, họ trở về với gia đình, bạn bè, với tiếng cười nói xôn xao. Họ kể cho nhau nghe về một ngày lao động vất vả nhưng luôn hân hoan nghĩ về một ngày mai, họ lạc quan rằng cứ chăm chỉ là  sẽ có cơ hội đổi đời, để gia dình họ sẽ có một tương lai khác, sáng sủa và bớt tăm tối hơn nơi họ đang sống.

Những người dân nơi đây đều là những người con xa xứ, từ nơi khác, tìm kiếm hi vọng làm giàu ở mảnh đất tập hợp dân tứ xứ. Họ trang trải, vật lộn với nhiều nghề khác nhau: từ buôn bán, bốc vác, làm thuê cho đến những công việc như rửa bát hay chạy bàn.  

Khi đi, họ mang theo cả gia đình với khát vọng đổi đời, để lại sau lưng ruộng vườn và quê hương.

Bữa cơm chiều giản dị của những người lao động.

Rời bỏ quê hương ngót nghét 10 năm, chị Mến đã thử qua rất nhiều công việc, dù vất vả thế nào thì mong ước duy nhất của chị chỉ là có đủ tiền gửi về quê nuôi các con ăn học nên người.

Hàng ngày, khi trời còn chưa sáng, chị Mến cùng những người dân nơi đây đã bắt đầu công việc của mình.

Chiếc xe thồ - thứ được coi là tài sản đáng giá nhất của mỗi người và cũng là “cần câu cơm” cho những người dân nghèo kiếm sống.

Hầu hết họ chọn công việc buôn bán…

… dù lãi không được nhiều nhưng họ vẫn cần cù, miệt mài trên khắp mọi con đường, góc phố.

Có mặt trong những khu chợ đầu mối, họ không ngại ngần bất cứ công việc gì, dù nặng nhọc đến đâu.

Và không quá ngạc nhiên họ được gọi là “những người phụ nữ cửu vạn”.

Một ngày mới lại bắt đầu của những người con xa xứ tại khu chợ Long Biên tấp nập và ồn ào.


Bài và Ảnh: Nguyễn Khánh Linh

Nguồn: songmoi.vn